Ông Louis LÊ HỮU GIẦU, Sàigòn.
Ông Louis Lê hữu Giàu sinh năm 1926, Khúc Tréo, huyện Giá Rai, Bạc Liêu. Ông được rửa tội tại nhà thờ Khúc Tréo. Năm lên 10 tuổi, khoảng năm 1936, Cha Fx. Trương bửu Diệp gửi ông vào Chủng Viện Cù Lao Giêng. Chỉ được một năm, không nhớ rõ lý do, ông không được tiếp
tục. Năm sau, tức khoảng năm 1938, Ông được Cha gửi lên Sàigòn học tại Tiểu CV Thánh Giuse đường Cường Để lúc trước. Được hai năm, Cha ông tức Lê hữu Ánh mất. Ông rời chủng viện về nhà luôn.
Không lâu sau đó, Mẹ Ông dời nhà về Tắc Sậy sống với bên ngoại. Ông thành người gần gũi với Cha Phanxicô Trương bửu Diệp: chèo xuồng cho Cha đến các họ đạo lẻ như Gành Hào, Chủ Chí… làm lễ và Ông phụ giúp lễ cho Cha.
Năm 1945-1954 Pháp trở lại Đông Dương, giải giáp Nhật, đồn của Pháp đóng trên Hộ Phòng chỉ cách Tắc Sậy hơn hai cây số. Đây là thời gian vô cùng loạn lạc và tang thương. Những phe nhóm chính trị ở vùng đó như Cao Đài, Miên Thổ và Việt Minh xuất hiện, tranh chấp ảnh hưởng để hùng cứ vùng đó. Riêng họ đạo Tắc Sậy và cả Khúc Tréo, bà con không di cư, vì có Cha Phanxicô. Chính Ngài tạo một sự ổn định tương đối và chỗ dựa cho cả lương giáo ở đó. Thỉnh thoảng, lính pháp đi ngang tạo một bảo vệ an toàn cho họ đạo. Ông Giàu cho biết rằng: Ban quới chức đề nghị Cha rời vùng bất an nầy về Bạc Liêu cho an toàn bản thân, nhưng Cha từ chối vì Cha được sai để chăn chiên, chiên ở đâu thì người chăn chiên phải ở đó. Chủ chiên không thể bỏ chiên.
Biến cố tháng ba năm 1946:
Một buổi sáng, có tốp lính mặc đồ trắng, cầm cờ trắng đi đầu, để khi gặp lính Pháp thì họ đầu hàng, nhưng phía sau có cờ có hình con mắt, cờ Cao Đài. Tốp lính đến lùa cả lương giáo từ Đất Thánh đến qua nhà thờ, trong đó có cả Cha Phanxicô, bà phước và giáo dân đông hơn một trăm người xuống Cây Gừa, cách đó chừng hơn ba cây số. Họ lùa vào trong hai lẫm lúa, một lẫm
có Cha, các bà phước và nhiều người công giáo. Lẫm khác có nhiều người ngoại giáo. Lúc đó độ chừng sau 12 giờ trưa. Cha bị mời ra ba lần. Hai lần đầu, mỗi lần chừng mười lăm hay hai mươi phút. Cha trở vào, không nói gì cả. Lần thứ ba: Cha không trở lại… sau nầy biết là Cha đã
bị giết chết và xô xác xuống ao nhà Ông Giáo Sự. Đến khoảng chập tối, người ta mở cửa cho về và dặn là: lấy đồ tản cư, nếu còn nán lại sẽ giết hết. Bà con tản cư ngay trong đêm. Ông đưa các dì phước sang bên sông vào những nhà trống ở tạm. Ông lên Hộ Phòng báo cho lính Pháp. Họ xuống và mang các dì phước đi an toàn.
Phần sau, như việc đi lấy xác Cha Phanxicô, tẩm liệm và chôn cất.. Ông không có mặt, chỉ nghe nói là người ta tìm thấy xác Cha không khó, mang về Khúc Tréo và chôn cất cha trong phòng thánh nhà thờ.
Gương hy sinh vì con chiên của Cha Phanxicô Trương bửu Diệp đã ảnh hưởng tới đời sống Công Giáo của ông rất nhiều. Ông hy sinh để đi đọc kinh và giúp kẻ đau ốm, bệnh hoạn. Ông sẵn sàng tham gia làm nhân chứng sống cho việc tuyên thánh của Cha Phanxicô Trương bửu Diệp.
Do Linh mục Phêrô Trần thế Tuyên thực hiện 4 giờ chiều ngày 20.8.2011 Với sự giúp đỡ của Anh Thịnh tóc dài ở nhà thờ Lạc Quang. Số di động: 01265452323
|